Núi cao đất thiêng, mây mờ sương phủ.
Khi Tần Thiên đặt chân lên đỉnh núi, chỉ thấy bốn bề trắng xóa, hoàn toàn không nhìn rõ cảnh vật xung quanh, tựa như đang dạo bước trên mây.
Ngay giữa đỉnh núi là một bàn cờ thiên nhiên được hình thành từ một khối cự thạch, phía đối diện bàn cờ lúc này có một lão giả áo trắng đang khoanh chân tĩnh tọa.
“Mấy chục năm trôi qua, cuối cùng cũng có người bước vào kỳ cục này.”




